Chả là thế này, mình có thói quen chống trì hoãn bằng cách cố gắng... phơi ra trước mắt hoặc để trong tầm với.
Đôi khi có nhiều việc cần làm, muốn làm nhưng nhiều lúc bị chen ngang bởi suy nghĩ có việc khác quan trọng hơn cần ưu tiên làm trước. Rồi ngày qua ngày vẫn cứ thế, việc định làm thì chưa làm được nhưng trong đầu thì vẫn đinh ninh sẽ làm, chỉ có điều sẽ là bao giờ?
Thế là cứ phải để cho nó đập vào mắt mình, hay cực đoan hơn là làm cho nó cản trở công việc khác thì may ra mới đụng đến. Mấy nay lười đọc sách, mà bên cạnh đã để hẳn một chồng dự sẽ đọc rồi ấy chứ, có điều chỗ đặt nó ngay ngắn quá vô tình trở nên tàng tình trong mắt. Hôm vừa rồi mình đặt hẳn một cuốn ra trước mặt. Giữa chỗ bàn phím với 2 cánh tay đặt trên mặt bàn để gõ phím, thế là vô tình cuốn sách trở thành một cái gì đó vướng víu nhưng nhất quyết không bỏ ra. Thế là nó cứ nằm ì một chỗ, lâu lâu nhìn xuống lại như thấy nhắc "cầm lấy và đọc tôi đi". Ấy thế mà có hiệu quả thật 😆